Nguyễn Văn Siêu

Từ WikiHanoi

Phó bảng Nguyễn Văn Siêu (1795-1872), tự là Tốn Ban, hiệu là Phương Đình, là một nhà văn, nhà thơ nổi tiếng, đồng thời là kiến trúc sư xây dựng nên quần thể đền Ngọc Sơn, Đài Nghiên-Tháp Bút, cầu Thê Húchồ Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Tiểu sử

Ông quê ở làng Kim Lũ (Đại Kim), huyện Thanh Trì (nay là quận Hoàng Mai, Hà Nội). Năm Mậu Tuất 1838 ông được dự kỳ thi đình, đỗ phó bảng (thứ 9/10 Phó bảng)[1] (cùng khoa có các tiến sĩ nổi tiếng: Phạm Văn Nghị, Doãn Khuê). Tuy chỉ đỗ đến phó bảng nhưng về tài viết văn của ông thì đã có câu thơ của người đương thời (tác giả có thể là vua Tự Đức) ca ngợi:

Văn như Siêu Quát vô tiền Hán,
Thi đáo Tùng Tuy thất thịnh Đường.[2]

Nghĩa là:

Cũng từ đây mới có danh hiệu thần Siêuthánh Quát đặt cho ông và Cao Bá Quát.

Năm 1865 ông huy động công đức, đồng thời bỏ công sức và tài trí của mình vào việc tôn tạo quần thể chùa Ngọc Sơn, cầu Thê Húc, Đài Nghiên Tháp Bút, nằm bên hồ Hoàn Kiếm (tại tọa độ: 21°01'50,46" vĩ bắc và 105°51'12,74" kinh đông). Quần thể kiến trúc này hiện vẫn giữ được nguyên vẹn dáng vẻ thời đó.

Các tác phẩm chính lưu truyền: [1]

Phương Đình dư địa chí Chư sử khảo thích Phương Đình tùy bút lục Chư sinh khảo ước Tứ thư bị giang Phương Đình thi văn tập

Chú thích

  1. xem bài Quốc triều khoa bảng lục
  2. Văn như Siêu Quát... của Đoàn Khoách


(Nguồn: Wikipedia)

Công cụ cá nhân